mùi hương đàn ông phần 9
Theo một nghiên cứu mới, đàn ông có thể nhận biết khi nào người phụ nữ "nổi hứng" qua mùi mồ hôi của cô ấy và họ thích mùi đó. Đàn ông có thể cảm nhận bằng khứu giác khi nào phụ nữ "nổi hứng'. Trong nghiên cứu do tiến sỹ Arnaud Wisman, nhà tâm lý học tại
Những quả mọng và các phần hương đã nhẹ nhàng mờ dần vào nền trong khi Caramel, kẹo hạt dẻ và vải ngọt ngào đã chảy ra bề mặt. Nó hòa quyện vào mùi hương da một cách tự nhiên làm cho bạn trở thành một cô gái gợi cảm. Ôi, cô gái đã sẵn sàng cho một đêm đi chơi, cô ấy cảm thấy hơi gượng gạo, để một chút hờ hững nhìn từ cổ áo.
Blanche mang tới cho chúng ta cảm giác nhẹ nhõm và tươi mát. Mùi hương gỗ thánh khiết thanh khiết dường như hòa tan với ko khí, nhuộm trắng bầu ko khí. Mùi hương thanh khiết, ko suy tính, tự nhiên và tự nguyện bao bọc, vuốt ve khứu giác với hương gỗ tươi mát và trẻ trung
Nước Hoa Le Labo được điều chế từ 33 nguyên liệu khác nhau, trong đó phần nhiều là gỗ đàn hương Úc, gỗ tuyết tùng, bạch đậu khấu… Do đó, Santal 33 không có mùi hương ngọt ngào thay vào đó là 1 hương tự nhiên, nó lôi cuốn bất kì ai cảm nhận được. Giá: 100ml/4.900
Mùi hương thuốc lá Zouk Mùi hương của dòng này như một cơn gió mát lạnh, trong veo và đạm đà hương chocolate. Khi hút có một chút vị ngọt ở môi như giúp mọi người bừng tỉnh. Hội tụ trong mình yếu tố của một người đàn ông nam tính, tràn đầy sự hưng phấn. Hòa quyện cùng mùi của chocolate như làm tăng thêm vẻ lịch lãm, sang trọng vốn có.
menurut teori elektron sebuah atom terdiri atas. Mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến Nhi muốn gần gũi... Nhi là cô gái xinh đẹp, cá tính và rất hiếu thắng. Trong cuộc sống, cô chỉ có hai niềm đam mê lớn nhất, đó là ăn và ngủ. Nhưng rồi, cuộc sống của cô đã bắt đầu thay đổi kể từ khi đối diện với Trần Minh. *** Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những người đã và đang trải qua những thăng trầm, rung động, đam mê, nhiệt huyết của tình yêu. Phần 10 Tôi là trà xanh cũng nhất định không khiến anh say Trần Minh thấy cửa không khóa nhưng nhà lại tối om. Trong lòng hừ một tiếng. Nhìn đồng hồ trên tay đã hơn 10 giờ, miệng lẩm nhẩm Chắc đã ngủ rồi! Nhi nằm trên phòng nghe thấy tiếng mở cửa, sau là tiếng bước chân của Trần Minh, tim bỗng dưng đập loạn trong lồng ngực. Mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến Nhi muốn gần gũi Ảnh minh họa Nghe ngóng một hồi, không có gì lạ, Nhi thở khe khẽ, duỗi thẳng cơ thể và thả lỏng các khớp chân tay. Một lúc sau, Nhi khẽ khàng mò ra khỏi chăn nhón chân nhẹ nhàng tới gần cầu thang nhòm xuống phòng dưới. Trần Minh nhìn cái đầu nhỏ ngó ngó nghiêng nghiêng liền lớn tiếng quát - Cô tuổi nào mà dám mời tôi ăn thịt lừa? Nhi giật mình, quay sang bên phải, liền thấy Trần Minh ngồi đó, lưng tựa vào tường, mái tóc hơi xõa xuống trán. Nhi nhỏ giọng - Tôi nên xưng hô với anh như thế nào? Không thấy Trần Minh nói gì. Nhi tiếp - Có lẽ tôi nên chuyển phòng hoặc anh nên chuyển chỗ khác. Có vẻ nơi này không hợp với một tiến sỹ làm giảng viên trong một trường đại học lớn, nhất là anh ta lại còn ở cùng với sinh viên của mình. Anh nên giữ gìn hình tượng và danh dự của bản thân chứ? - Danh dự và hình tượng của bản thân tôi với cô to chả bằng con kiến? Nhi thở dài - Tôi biết anh và tôi nước sông không phạm nước giếng, trong lòng anh không có ưa gì tôi. Tôi biết. Nhưng cũng đừng có gắp lửa bỏ tay người nhé! Trần Minh thầm nghĩ Cô biết, biết cái con khỉ ấy. Vẫn thấy Trần Minh không trả lời. Nhi thấp thỏm - Hay là tôi đi. Anh ở một mình! Trần Minh thở dài - Không được. Nhi ngạc nhiên tròn mắt - Vậy ý anh sao? - Cô nghĩ sao tôi nghĩ vậy. - Tôi nghĩ anh nên chuyển tới một căn nhà khác đẹp hơn, to hơn, hợp với anh hơn. - Thật không? - Thật! Trần Minh khẽ cười - Vậy không đời nào tôi lại làm cô vừa lòng! Nhi cáu - Tôi đi ngủ! Trần Minh làm như không nghe thấy. Vẫn làm như đang nói chuyện bình thường - Cô thích đàn ông như thế nào? Nhi hơi bất ngờ, nhưng liền đáp - Ngược lại với anh là được! Trần Minh lại cười khổ - Vậy à? Một gã vừa xấu xí, vừa ngu dốt, vừa vô dụng, vừa thô lỗ, lười biếng, lại vô tâm. Đúng là tiêu chí của con heo. Nhi nghiến răng - Thế mà có gã lại tha thiết muốn ở cùng một con heo chứ không đi chỗ khác kìa. Trần Minh đáp - Lúc cho cô ở lại cùng, không phải là tôi nể gì cái tính điên điên khùng khùng chầy bửa của cô đâu. Khi ấy, tôi quả thật có chút tính toán. - Là sao? - Là tôi lợi dụng cô! Nhi khẽ cười - Cuối cùng tôi cũng đợi được người đàn ông có thể lợi dụng mình. Trần Minh khẽ cười - Khi ấy, tôi đoán lúc tôi chuyển tới đây, thể nào cô ấy cũng đi tìm tôi. Là tôi muốn cô ấy thấy tôi đang sống cùng một cô gái khác. Nhi bật cười, tiếng cười nho nhỏ khiến cho Trần Minh ngạc nhiên hỏi - Sao cô lại cười - Hóa ra tôi cũng có thể khiến cô người yêu cũ của anh ghen. Hẳn tôi cũng có điểm hơn cô ta nên anh mới chọn đúng không? Trần Minh thở dài, tay duỗi thẳng thờ ơ đặt trên gối, đầu tựa vào tường hơi ngẩng lên nhìn Nhi với ánh mắt dìu dịu lẫn trong bóng tối mờ mờ của cầu thang. Giọng anh chỉ còn lại sự mỏi mệt và một chút châm biếm - Chỉ là khi ấy tôi đã vô tình tự biến mình thành nhân vật chính trong một câu chuyện tình đam mỹ mà thôi. Nhi không ngừng mang cơ thể mình sát lại thật gần với cơ thể ấm áp của Trần Minh Ảnh minh họa Nhi Cắn môi - Còn tôi thì không nghĩ khẩu vị của anh trước đó lại nhạt nhẽo tới vậy. Loại đàn bà con gái đó, chả phải ra đường vơ một lúc được cả đống sao!! Hay là anh là loại mọt sách, suốt đời cắm mặt vào sách vở nên nhìn ra cuộc sống không biết đâu mới là thứ gia vị thứ thiệt? Uống nước ngọt hóa chất công nghiệp mà cứ tưởng là thứ nước giải khát hảo hạng? Không biết nước chè xanh mới là thứ khiến người ta say ngất ngây. Trần Minh lộ rõ ý cười trong giọng nói - Không lẽ cô đang tự cho mình là trà xanh? - Tôi đây có là trà xanh cũng nhất định không khiến anh say!! Nhi nói xong thì hậm hực quay trở lại giường ngủ. Trần Minh ngồi lại trong khoảng không gian sáng tôi chập chờn. Một ý nghĩ vừa chợt lóe lên trong đầu Không lẽ nào khẩu vị của mình trước kia thật sự nhạt nhẽo? *** Bước vào phòng, Trần Minh thấy cơn đau đầu lúc trước trở nên tệ hại hơn. Tìm trong tủ nhưng không thấy viên thuốc đau đầu nào, chỉ có lọ dầu gió hớn hở đứng trên bàn. Thú thực Trần Minh không thích mùi dầu gió. Nó gợi một cảm giác khó chịu, già nua và thiếu khỏe khoắn. Nhưng lúc này thì không còn cách nào, mà rõ ràng công dụng của nó là có trị đau đầu. Vậy là Trần Minh bôi một chút vào huyệt thái dương và lấy tay day day. Mệt mỏi nằm xuống giường. Cửa phòng vẫn mở. Đêm, có người nào đó mắt nhắm mắt mở, nửa tỉnh nửa mê đi vệ sinh, mùi hương quen thuộc ấm áp và mê hoặc ấy khiến mọi giác quan của Nhi đều dậy lên cảm giác mãnh liệt muốn được gần gũi, được ôm ấp, vuốt ve, được nũng nịu tới tham lam. Vậy là bước chân cứ thế mang Nhi lên chiếc giường mà chủ nhân của nó đang ngủ. Không khí của những ngày chuyển mùa nên đêm trời đã bắt đầu se se. Đêm qua, vì mệt thiếp đi nên Trần Minh không đắp chăn. Dẫu trong đêm anh cảm nhận rõ là lạnh nhưng cũng không thể nào tỉnh dậy để lấy chiếc chăn mỏng ra đắp. Nhưng trong cơn mơ chập chờn, Trần Minh vẫn biết vừa có một chiếc chăn mềm mại và ấm áp vô cùng khẽ phủ lên ngực mình. Thậm chí còn không ngừng rúc vào nách anh như con mèo nhỏ. Giữa cơn mơ ấy, lý trí của anh còn thầm khen cái chăn đó quả là đáng yêu. Còn “chăn ba bảy độ” thì vô cùng thỏa mãn. Có một góc thiếu thốn được khỏa lấp đầy đặn, yên bình. Trong giấc ngủ mơ, Nhi không ngừng mang cơ thể mình sát lại thật gần với cơ thể ấm áp kề bên, trốn thật sâu vào thứ mùi hương thân thiết kia. Trong cơn xúc động liền thổn thức và tha thiết nói ra những điều giấu tận đáy tim mình Mẹ, mẹ ơi!! Trần Minh tỉnh dậy, nhìn chiếc “chăn ba bảy độ” không ngừng mà áp sát, mà cọ, mà làm nũng anh với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Đôi má hồng lên vì hơi ấm nóng đặc biệt từ cơ thể bên cạnh. Từ kinh ngạc, đến lòng dạ rối rắm, rồi lại đến ngây ngất mà ngắm nhìn cái thân thể mềm mại đang không ngừng quấn chặt lấy mình như con mèo nhỏ cố tìm hơi ấm. Lòng anh bỗng mềm như bún. Trên đời này, nếu có gì khiến một người đàn ông mạnh mẽ như tùng bách, cứng cỏi như sắt thép, lạnh lùng như băng giá… mở trái tim mà yêu thương tới mức không còn là chính mình thì chỉ có thể là đàn bà mà thôi! Một thứ đàn bà mềm như nước quấn quýt dây dưa không màng tới danh dự và tự kiêu của bản thân mình. Nhi thức dậy khi mặt trời đã rạng. Mắt lười biếng hé nhìn qua song cửa sổ, lòng tự băn khoăn Sao hôm nay mặt trời cao hơn mọi khi? Rồi giường, chăn, cửa sổ đều khác… Không không, không thể nào! Một cơn gió lạnh thổi qua óc khiến Nhi hoàn toàn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Nhi đập đầu Thế quái nào mà đêm qua hắn ta lại dụ mình xuống được đây ngủ cùng? Hay là đêm hôm anh ta mò lên phòng mang mình xuống? Không phải anh ta đang đêm lại động dục đấy chứ? Chết thật! *** Mời các bạn đón đọc phần tiếp theo vào lúc 0h00 ngày 29/5/2017 Khi thấy tôi còn trong trắng, anh nhìn tôi bằng con mắt hoài nghi cùng lời nói chua chát.
Tuấn ngồi xuống mép giường thở dài không biết làm sao với cô nàng hết sức lạ lùng này. Nhi là cô gái xinh đẹp, cá tính và rất hiếu thắng. Trong cuộc sống, cô chỉ có hai niềm đam mê lớn nhất, đó là ăn và ngủ. Nhưng rồi, cuộc sống của cô đã bắt đầu thay đổi kể từ khi đối diện với Trần Minh. *** Một câu chuyện nhẹ nhàng, gần gũi với những người đã và đang trải qua những thăng trầm, rung động, đam mê, nhiệt huyết của tình yêu. Phần cuối Anh thua chú! Tuấn đứng nhìn Lê nằm một đống nhão nhoét trên bàn nhậu liền thở dài Trời đất, sao lại có ngày mình đi rước cô bạn thân của cô gái mình yêu khi cô ta say kia chứ. Người ta nói, đàn bà con gái muốn biết bản chất cô ta như thế nào chỉ cần cho cô ta uống vài chén là xong. Và giờ đây, cô ta chính là một con sâu rượu hảo hạng, trên người tràn ngập một mùi rượu nồng nàn. A ha, cô ta đúng là con sâu được ngâm trong bình rượu đầy. Ý nghĩ đó khiến Tuấn khẽ bật cười. Tuấn lại gần khẽ lay lay vai Lê thì một giọng lè nhè vang lên - Nhi, thế đếch nào mà mày chỉ có mỗi việc nâng cái chén của mày lên mà nó lâu cả thế kỉ vậy? Rồi cô nàng mở mắt cố cầm chén rượu nhưng mãi không cầm được, liền chửi bậy - Mẹ nhà nó nữa, đến cái chén nó cũng ghét tao rồi! Đi chưa được hai vòng thì Lê lại ngủ ngon lành trên vai Tuấn Ảnh minh họa Thế là Lê khóc. Cứ nằm vậy mà cô khóc nức nở ở giữa chốn công cộng khiến cho mọi con mắt đổ dồn về Tuấn. Như thể Tuấn chính là thủ phạm gây nên cơn nức nở của con sâu rượu kia vậy. Tuấn không còn cách nào khác đành dựng Lê dậy rồi kéo Lê lên chiếc taxi đang đợi bên ngoài. Khi hai người vừa vào taxi thì tài xế hỏi điểm đến, mặt Tuấn mới đần thối ra, lay gọi Lê nhưng vô ích. Tuấn liền lấy điện thoại ra gọi số của Nhi nhưng cũng không ai bắt máy. Nhấn số gọi Trần Minh cũng không ai nghe. Trong lòng liền như lửa đốt. Không biết hai người họ đang làm gì khi mà ở chung nhà như vậy? Tâm trí chẳng còn nghĩ được gì khác nên Tuấn liền nói luôn địa chỉ nhà mình cho tài xế. Mãi đến khi ngón tay của Lê chỉ vào mặt Tuấn và hét toáng lên "Anh là ai?" mới khiến tuấn giật mình. Tuấn cáu - Là tôi chứ ai? Lê lắc lắc ngón tay trỏ, mắt lờ đờ nhìn tận mặt Tuấn rồi lắc đầu - Tôi là ai? Tuấn đáp - Là Tuấn! - Hừ, Tuấn là thằng nào? Tuấn cố nén bực bội, dại nhất là nóng giận với đứa say. Tuấn biết mình lên xe với một cô gái say không biết gì, giờ cô ta lại hỏi mình là ai thật là tình ngay lí gian. Và vừa rồi, qua kính chiếu hậu, Tuấn vừa thấy anh tài xế liếc qua mình một cái. Tuấn liền cười cười giải thích - Cô ấy say quá đấy thôi! Anh thông cảm! Lúc ấy, hình như Lê đã suy nghĩ xong, liền kêu lên - A… biết rồi… Tuấn thở phào… - Hắn ta là một yêu râu xanh. Tuấn lại toát mồ hôi. - Con bạn thân thường nói Khi phụ nữ say thì đàn ông xung quanh đều có thể là yêu râu xanh, phải đề phòng hắn ta. Tuấn đúng là dở khóc dở cười khi anh tài xế quét mắt qua mình với tia nhìn nghi hoặc một lần nữa. Có lẽ sợ tài xế vì những lời của Lê mà sinh hồ nghi rồi lái xe mất tập trung nên Tuấn nghĩ Dù sao cũng gần tới nhà, thì đành mang cô ta về nhà chứ nếu vào nhà nghỉ, chắc chắn cô ta sẽ xé xác mình thành trăm mảnh vào sáng hôm sau. Mà nhà nghỉ cũng không an toàn nếu để một đứa con gái say xỉn không biết trời đất gì ở đó một mình. Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, một mạng của mình có đền nổi nữa không? Nghĩ vậy, Tuấn liền kêu tài xế cho xuống với lí do sắp tới nhà rồi. Nhưng trước khi đi, tài xế còn ngó đầu ra nói với Tuấn - Này! Chú em! Anh biết cậu không có bản lĩnh làm yêu râu xanh đâu. Có chăng là cô gái đó đủ bản lĩnh thôi! Rồi anh ta cười ngoác lộ hàm răng xỉn màu có lẽ vì hút thuốc lá nhiều, rồi còn nháy mắt với Tuấn. Chiếc taxi lướt đi, nhả ra một đám khói phía sau như một ả gái làng chơi lẳng lơ vừa nhả khói thuốc vào mặt Tuấn cười khẩy một cái rồi nói Cưng à! Em chưa đủ cứng đâu! Tuấn thở dài, rồi vò đầu bứt tai Trời đất, sát gái ngang dọc đất trời ai đời về đây gặp đôi bạn thân này lại khiến mình trở nên thảm hại đến tận cùng như vậy? Quay nhìn Lê đã ngồi bệt xuống vỉa hè. Tuấn liền chột dạ Trời đất, cô ta mà giãy nảy khóc ăn vạ ở đây thì chỉ có nước đeo mo vào mặt. Nghĩ thế, Tuấn vội xốc Lê đứng lên toan dìu đi. Nhưng đôi chân Lê đã biến thành bún tự bao giờ. Không còn cách nào khác, Tuấn đành phải cõng Lê vội vã về nhà. Vừa cõng Tuấn vừa than "Cô ta uống mấy lít mà nặng quá trời". Lê hình như say quá, nói chán, khóc chán rồi giờ mệt nên ngủ ngon lành trên lưng Tuấn. Tuấn khẽ cười Hình như được cõng là cô ta trở nên ngoan hơn thì phải. Hi vọng là khi đặt xuống giường thì cô ta không giãy nảy như đỉa phải vôi. Nếu không đêm nay chắc chết quá mất! Nhưng đúng như Tuấn lo lắng, con người ta lạ thế chứ, khi nằm trên tấm lưng êm ái của ai thì ngoan ngoãn ngủ. Nhưng khi bị quẳng xuống chiếc giường cứng là lấp tức giở trò. Lê vừa rời khỏi lưng Tuấn là ngồi bật dậy. Ánh mắt gườm gườm nhìn Tuấn - Yêu râu xanh! Là anh định làm mấy cái trò người lớn đó hả? Tuấn không biết mình nên khóc hay cười nữa. Nhưng vào nhà rồi, cửa đóng chặt rồi, Tuấn đành dọa cô ta một trận cho nhớ đời - Ờ. Đúng đấy! Lê liền tròn mắt, miệng há hốc - Oa, Oa… Tên này ngu thật đấy! Chị bảo, cậu đã xem mấy cái clip trên mạng chưa? Kiểu như một đứa con gái rất xinh đến quyến rũ cậu rồi lát cậu lại gặp nó trong nhà vệ sinh nam và đang đứng tè đấy! Lê nói tới đó, rồi đập tay xuống giường mà cười. Tuấn méo mồm đứng nhìn. Mãi sau mới nói được - Nghĩa là… - Ờ… Ờ… Nghĩa là ngày trước chú phải gọi anh bằng anh đấy! Nhóc ạ! Tuấn ngồi xuống mép giường thở dài. Không biết làm sao với cái giống hết sức lạ lùng này cho hết đêm nay. Nhưng nghĩ chưa hết được câu liền thấy đứa con gái phía sau ôm chặt cổ mình chèo lên lưng đòi cõng. Tuấn giằng tay Lê quẳng ra, nhưng rồi Lê lại bám chặt hơn. Giằng co nhau tới mệt, cuối cùng Tuấn cũng đành cõng Lê trên lưng. Vì Lê dọa Nếu không cõng tôi sẽ khóc cho cả cái khu chung cư này biết anh ăn hiếp tôi! Vậy là, hai cái bị thịt chồng lên nhau cứ đi từ đầu phòng tới cuối phòng. Đi chưa được hai vòng thì Lê lại ngủ ngon lành. Không khóc lóc, quậy phá, nói linh tinh nữa mà trở thành đứa trẻ ngoan ngoãn vô cùng. Tuấn cười khổ - Không biết kiếp mình là kiếp trâu ngựa gì nhà cô ta nữa. Vừa gặp đã bắt nấu cơm cho ăn, giờ thì cô ta bắt mình cõng ru ngủ. Tuấn vốn định để Lê ngủ say thì lừa lừa đặt xuống giường thì đột nhiên một âm thanh nho nhỏ vang lên Ba à! Ba cõng con! Con muốn được ba cõng như mấy đứa ấy! Tuấn nhớ có lần Nhi đã nói Nhi và Lê là hai mảnh ghép vừa vặn. Một đứa thì rất mạnh mẽ, quyết đoán. Còn một đứa thì mẫn cảm nhưng lạnh lùng. Hai đứa gặp nhau rồi bù trừ cho nhau như hai mảnh ghép nằm cạnh nhau trong một trò chơi ghép hình. Mà ông trời cũng kì lạ, ngay cả việc Nhi thì thiếu mẹ, Lê thì thiếu ba cũng có thể nghĩ được ra cho hai đứa. Chỉ có điều, Lê đã thiếu ba từ khi còn rất nhỏ. Tuấn không đặt Lê xuống mà lặng lẽ cõng cô gái trên lưng. Trong cơn mơ, thỉnh thoảng hai tiếng “Ba ơi” lại khẽ khẽ được thốt lên, và đôi tay nhỏ lại siết vòng quanh cổ Tuấn chặt hơn. Hóa ra, ngay cả chiếc gai cứng nhất, nhọn nhất thì bên trong nó vẫn là phần yếu mềm, non nớt và dễ tổn thương biết nhường nào. Sáng hôm sau, có người tỉnh dậy và thấy mình đang quặp một gã đàn ông trong lòng. Còn một người thì xương sống, chân tay đều mỏi nhừ, đau nhức, hai con mắt vẫn dính chặt lấy nhau vì thiếu ngủ. Và chỉ biết, trong căn phòng ấy xảy ra một trận chiến không hề cân sức chút nào. *** Tuấn sau bao nhiêu năm vẫn mang tiếng là nam phụ vì yêu đơn phương vợ ông anh, đó vẫn là vết đen trong trang sử tình trường oanh liệt của mình. Vì thế cho nên lòng vẫn ấm ức không nguôi. Khổ nhất là thỉnh thoảng còn bị vợ lôi ra mà rỉa rói, móc máy xát muối, vắt chanh. Đau xót không tả được. Một hôm, trong lúc đang ngồi với Trần Minh, Tuấn liền vỗ đùi đét một cái, rồi mặt mày hớn hở mà cười ha hả đắc chí - Trần Minh ơi là Trần Minh! Hôm nay em mới ngộ ra được một điều. Nếu xét về tuổi tác em vẫn là em anh. Nhưng nếu xét về vai trò, vị trí, chức năng với người đàn bà của đời mình, ít ra em còn có vị thế hơn anh, đàn ông mạnh mẽ hơn anh đấy! Vì dù sao vợ em bắt đầu thích em vì em có thể gợi lên cho cô ấy thứ cảm giác vững chãi và bao bọc của người cha. Đâu có như anh, Hà Nhi nhầm anh là mẹ cô ấy! Trần Minh châm điếu thuốc hút, nhả khói mơ màng rồi chép miệng - Cái này anh không cãi nổi chú! Hết Nhiều lúc, tôi thấy mình như một tên vô lại, còn em là cô gái ngây thơ vô số tội… Cảm giác ấy đúng là chẳng tốt...
[ELLE Man tháng 9/2018] Nếu thời trang dần trở nên mềm mại, xóa nhòa giới tính, thì thế giới mùi hương cũng có xu hướng tương tự vậy. Người ta không ngạc nhiên khi thấy nam giới ham hố “diện” các mùi hương nồng đượm hoa hồng, thỏ thẻ diên vĩ, ngọt ngào bánh trái trên da. Tuy nhiên, la cà một chút cho vui, chứ sau một vòng rạo rực những hoa thơm những kẹo ngọt, phái mạnh về lại với bản thể chân thực nhất của mình gỗ. Tại sao gỗ lại gắn kết song hành và tượng trưng cho tinh thần nam giới? Trước tiên, gỗ…không phải là sắt, không phải là đá. Gỗ không sắt đá, mà tương đồng với tính cách cơ bản của đàn ông, cứng cỏi nhưng không vô cảm. Gỗ đáng tin cậy, vững chãi, trầm lắng, an yên mọi mùa trong thế giới mùi hương, chúng ta chứng kiến sự nở rộ và phát triển của nhánh mùi hương Woody lấy cảm hứng từ mùi của các loại gỗ-cỏ-cây như cedarwood gỗ tuyết tùng khô sắc, vetiver cỏ hương bài ngậm hồn đất trời, oud trầm hương linh thiêng mơ ảo, patchouli hoắc hương hoài cổ trầm lắng… Đàn ông đặc biệt yêu thích các sáng tạo mùi hương chủ điểm gỗ, bởi phái mạnh đồng điệu và tìm thấy chính mình mỗi khi hòa hợp da dẻ bản thân cùng tinh thần gỗ. Phụ nữ dường như thấy gần hơn và thêm nhiều nhớ thương hơn với người đàn ông của mình nhờ mùi hương gỗ tinh tươm lành nhiên, trong một rừng cây cối đa dạng vậy, đâu mới thực sự là mùi hương gỗ gần hơn cả với tinh thần của nam giới?Đàn hương , tôi nghĩ vậy!Đàn hương, tên tiếng Anh là Sandalwood, là loại gỗ gắn bó mật thiết với văn hóa tín ngưỡng của phương Đông, của Ấn Độ. Từ xa xưa, người ta luôn tin rằng đàn hương là loại gỗ có khả năng thanh tẩy tinh thần con người. Đàn hương thường được sử dụng trong các buổi hành thiền, yoga. Khi tâm trí con người không còn bị những tạp niệm bám víu, tự khắc bản thân sẽ vươn lên, xán lạn, mạnh khỏe, lành lặn, lạc quan, độc lập, đủ sức là chỗ dựa cho chính mình, che chắn cho những người thân thương bên cạnh cụ thể, đàn hương ngửi thế nào?Không sắc, không khô, đàn hương sâu lắng, giản dị, nội tâm, tĩnh lặng, trong veo, bất biến. Hương gỗ mà không như gỗ, đàn hương kiến tạo bầu không gian sâu thẳm, tĩnh mịch, yên ả, xuyên thấu. Giá trị nhất, đàn hương đến từ Ấn Độ, cụ thể là vùng Mysore. Đàn hương Mysore có hương thơm đặc trưng và trong trầm nhất trong các giống loài đàn hương từ khắp năm châu. Tuy nhiên, đàn hương Mysore trở nên vô cùng đắt đỏ quý hiếm, bởi giống gỗ này đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng. Hiện tại, tinh dầu đàn hương Mysore gần như không được phép chạm tới. Đàn hương Mysore xa vời vậy, tại sao chúng ta không cùng về lại… Việt Nam để hít hà mùi hương gỗ độc đáo này?TAMDAO của DIPTYQUETamdao là tình yêu dạt dào của Paris dành cho địa danh nhỏ bé thân thương của Việt Nam Tam Đảo. Lấy cảm hứng từ ký ức ấu thơ của người sáng lập ra nhà nước hoa – nến rất được ưa chuộng xứ Pháp, Tamdao là mùi hương chủ điểm đàn hương đại diện cho núi rừng nước Việt. Mùi hương tinh tươm tựa buổi sớm đầu ngày nơi rừng sâu núi thẳm, róc rách sương sớm phủ lên rêu non, và đàn hương cổ thụ êm ái trong veo phủ lên bao bọc lấy cảnh vật yên bình. Tamdao không chỉ là sáng tạo đặc sắc nhất Diptyque từng có, mà còn là hương nước hoa đàn hương đương đại được yêu thích hơn 33 của LE LABOTạm xa núi rừng, về lại phố thị, chúng ta có Santal 33 của Le Labo, loại đàn hương được săn đón nhất ở thời điểm hiện tại. Santal 33 trong trẻo, bền vững, thành thị, cứng cỏi, nhưng không cứng nhắc. Chính vì tính cách đặc trưng, rõ rệt, giản dị nhưng không nhàm chán, lại tràn trề năng lượng và nam tính, Santal 33 vừa được nam giới đặc biệt yêu thích, lại vừa có khả năng gây thương nhớ cao cho nữ thống kê gần đây nhất của chính Le Labo, Santal 33 chính thức hạ bệ Rose 31, trở thành mùi hương được ưa chuộng nhất của nhà nước hoa “tươi” Le của COMME DES GARCONSTrước khi Santal 33 trở nên nổi tiếng đến mức quá thông dụng, những người yêu đàn hương từng có thời gian dài yên ả đắm mình trong mùi hương Wonderwood của nhà nước hoa – thời trang avant-garde Comme des Garcons. Có thể nhận định, Wonderwood là đàn hương ở bản thể trầm lặng, nội tâm, ấm áp, và đáng tin cậy. Mùi hương kết hợp hương gỗ đàn hương trong trẻo ngọt dịu đặc trưng với hương khói tĩnh tại của gỗ trầm, đặc biệt hợp với típ nam giới hướng SANTAL của CREEDLoại đàn hương dành cho típ nam giới hướng ngoại Original Santal thanh lịch, trẻ trung, là sự hòa quyện tươi rói mạnh mẽ của đàn hương cùng nhiều loại gia vị giàu năng lượng như gừng, quế tạo hiệu ứng thanh, sạch, hào hoa, chín chắn. Nhắc đến Creed là nhớ ngay tới “tượng đài” Aventus. Tuy nhiên, Original Santal đem lại cho những người yêu mùi hương một cảm nhận rất khác biệt và lý thú về Creed, đó là sự tinh tế khéo léo một cách tròn trịa, vừa vặn, và sống động khi làm của MONTBLANCNếu Orginal Santal là đàn hương “khi người ta trẻ”, Individuel của Montblanc là đàn hương ở trạng thái gần gũi với da thịt người trẻ, tinh khôi mướt mát, chứ không còn gỗ mộc cố hữu. Đàn hương lúc này trong veo ướt át. Hương gỗ trong nhưng không trầm lặng như Wonderwood mà mơn man lãng mạn nhờ sự kết hợp vị trong trẻo của đàn hương với hương thơm tinh tươm nuột nà của hoa trắng. Với Individuel, đàn hương cân bằng giữa phong thái nam tính thanh lịch với lãng mạn mộng của AFFINESSENCEGiờ, tôi mời bạn về lại chính nơi nuôi nấng và tôn thờ đàn hương, đó chính là Mysore, Ấn Độ, qua sáng tạo mùi hương tuyệt đẹp mang tên Sandalwood – Basmati của nhà nước hoa Pháp hai note mùi chính, hai cực phẩm trời ban cho xứ Ấn, là đàn hương vô cùng quý hiếm vùng Mysore cùng gạo thơm Basmati, Santalwood-Basmati là hương gỗ thiêng ở bản thể tinh khôi, là mùi hương của sự trù phú, đời sống yên ả, êm đềm. Hương gạo thơm khô lấp ló bột gạo trắng thoảng ngọt hòa quyện nhịp nhàng cùng đàn hương trong lành thơm ngút ngát, khơi gợi cảm giác gần gũi hòa thuận cùng thiên nhiên và con thêmCâu chuyện nước hoa nam Mùi của mùa Thu 2018Đi tìm mùi hương mang dấu ấn riêng—Tạp chí Phái mạnh ELLE ManBài CHQCQ – Ảnh Oliver Yoan, tư liệu
Phần 8 Gặp lại Lê bắt đầu giày vò cấu cắn Nhi - Tao nhất định phải tới nhà mày chơi. Nhất định phải tới chơi. Nhi khó chịu - Kệ xác mày! - Bạn bè mà trở mặt thế hả? Tao phô cho cả lớp biết mày và Trần Minh đang ở cùng nhau! Nhi bịt mồm Lê lại, giọng rít qua kẽ răng - Mày muốn đám con gái lớp mình nó xé xác tao ra chấm muối ớt ăn hả? Ảnh minh họa Lê ngồi phịch xuống hờn - Nhi, mày đã tu mấy kiếp mà kiếp này mày được hưởng phúc lớn vậy? - Tu cái con khỉ. Kiếp trước tao là trâu chó lợn gà nhà anh ta để anh ta mang ra thịt đấy thôi! - Hừ, ước gì tao cũng làm trâu chó lợn gà để anh ta mang thịt từ kiếp trước có phải tốt không? Trần Minh đứng cạnh bàn giáo viên, một tay chống cạnh bàn, một tay cầm viên phấn khóe miệng thấp thoáng nét cười, háo hức kể chuyện - Tôi có một cô hàng xóm. Cô ta vốn cộc cằn, thiếu hiểu biết nhưng khi nào cũng nghĩ mình thâm nho lắm! Mùa hè gặp tôi là hau háu mắt nhìn, miệng cười cười hỏi han Sao anh không mặc quần đùi cho nó mát! Thỉnh thoảng ăn cơm cùng nhau cô ta mắt thì nhìn, tay thì gắp thức ăn cho tôi, còn miệng thì nhấm nhỉ Anh ăn nhiều cho nó khỏe. Thấy tôi đứng cạnh bếp nấu cơm, cô ta nhiệt tình nhắc Anh đứng xa xa ra kẻo nó nóng… Mà cái từ “nó” ở đây nó vô cùng vi diệu. Tôi băn khoăn không biết là cô ta có ý gì với tôi không? Trên khóe môi Trần Minh nét cười càng trở nên rạng rỡ thêm phần đắc ý. Đám sinh viên ở dưới không ngừng cười đến khi Trần Minh hỏi thì hét lên - Có ý rồi thầy ơi. Rõ là có ý đong đưa với thầy rồi. Thầy tránh xa cô ta ra không có bữa “nó” chết toi đấy… Mà thầy ơi, thầy ở đâu đấy? Mai em chuyển nhà trọ… Ánh mắt Trần Minh lại rất nhanh đưa về phía Nhi có chút chế giễu - Ồ, quả là nên thế! Cô ta cũng là dân Ngôn ngữ như chúng ta nên mới thâm nho thế. Thế là đám con gái ở dưới lớp lại có dịp rú lên. Nhi đỏ mặt vì đúng là gian tình của mình bị anh ta bắt thóp từ lâu mà lại cứ tự đắc sung sướng một mình. Có lẽ anh ta đã cười thầm trong bụng biết bao ngày. Thảo nào thỉnh thoảng Nhi lại có cảm giác anh ta đang cười đểu mình kia chứ! Nhưng Nhi cũng phải công nhận một điều Những kiến thức ngữ nghĩa học khó nhằn mà không hiểu sao khi nó được tuôn ra từ đôi môi ấy, được diễn giải bằng giọng nói ấy nó lại trở nên quyến rũ và hấp dẫn đến lạ lùng. Nó giống như kiểu một chàng bạch mã hoàng tử dẫn bạn đi dạo ở một nơi mà bạn hoàn toàn chả biết gì cả. Rồi hoàng tử tận tình chỉ dạy, giới thiệu và lí giải giúp bạn mọi thứ. Vậy là mỗi khi nhớ lại những phút giây ấy, đột nhiên bạn nhận ra rằng Mình không hề quên dù chỉ là một lời vàng ngọc, dù chỉ là một cử chỉ bé nhỏ hay một lời cảm thán bâng quơ… Và Nhi nghĩ môn ngữ nghĩa còn có thể trở thành môn học hấp dẫn nhất, thú vị nhất, được mong chờ nhất và là môn mà sinh viên nữ thích bị thi lại nhất… nếu như có một cuộc trưng cầu nữ ý. Đúng là vì anh ta đẹp nên anh ta có quyền để tất cả những thứ dính dáng tới anh ta đều có được thứ hào quang lấp lánh ấy! Thứ hào quang mà khi chỉ có anh ta và bạn, tuyệt nhiên bạn không thể nào thấy nó lại có thể tỏa sáng tới vậy. Đến mức, bạn ngây ngốc tự hỏi mình Anh ta đó, có phải là người mà mình vốn biết hay không? *** Tan học, Lê vẫn không chịu buông tha cho Nhi - Này, mày thực sự là chưa làm gì anh thầy nhà chúng mình đấy chứ? Nhi nổi cạu - Thầy nào nhà chúng mình? - Còn ai trồng khoai đất này! Nhi nói từng chữ một - Quả thật, là tao chưa tích trữ đủ cảm hứng để có thể cùng anh ta "loạn luân" một lần. Giờ thì lại càng không. Đồ lừa đảo! Đang sẵn có chút bực dọc khó hiểu trong lòng nên hình như gặp bất cứ thứ gì trên đường, Nhi đều thấy ngứa mắt. Và rõ ràng trong lúc nói chuyện với Lê, Nhi vẫn cảm thấy gã trai đứng bên cây hoa sữa trên lối đi đang chiếu ánh mắt vào mình. Cơn khó ở trong người lại càng trở nên nặng hơn. Nhưng dù sao thì anh ta cũng là người dưng nên Nhi đã bỏ qua mà bước đi. Nhưng chỉ cần một giây liếc qua, Nhi cũng đủ nhận ra trên môi anh ta ý cười lộ liễu. Cái nụ cười ấy như một ngọn lửa nhỏ vừa châm vào đống lá khô hanh. Nhi lùi lại đôi bước, hất cằm hỏi - Này, chị nói cho cậu biết. Nhìn chị mất tiền đấy! Trên đời này không có ai cho không ai cái gì đâu. Bố mẹ chị sinh chị ra, nuôi chị lớn tốn không biết bao nhiêu tiền gạo tâm sức. Hơn nữa, chị nghe lời bố mẹ, ăn uống đầy đủ, học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn lớn lên xinh đẹp, ưa nhìn… Tuyệt đối cũng không phải để cho cậu nhìn miễn phí nhé! Chàng trai nở nụ cười vừa ngạc nhiên, vừa thú vị, ánh mắt hình như trở nên lấp lánh hơn và vẫn kiên trì không chịu chuyển đi chỗ khác. - Này! Từ nãy tới giờ em nhìn tôi, chẳng lẽ cũng không chịu thấy mặt tôi đã mòn đi ít nhiều sao? Ồ! Không phải là em cho rằng tôi sinh ra do hai đốt của con giun đất giao phối với nhau đấy chứ? Rồi lớn lên bằng cách quang hợp từ ánh nắng mặt trời và hít không khí? Nhi mím môi - Chị đây hôm nay không có hứng để tranh cãi với cậu. Lần sau có thấy mặt chị thì tránh xa ra chút. Chị không có ham đàn ông! Nhất là đàn ông kiểu như cậu. Lê đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú nhìn người đối diện. Khi nghe cô bạn thân phát ngôn như vậy thì hai hàng lông mày liền nhíu lại rồi khẽ huých vào vai Nhi - Hình như mày lại nói sai sai ở chỗ nào ấy! Nhi liếc xéo Lê một cái. Tuấn vẫn không rời mắt khỏi Nhi. Khi nghe được đôi lời thật lòng của Lê thì lập tức trên môi cậu ta đã không ngăn được nụ cười. Bị oan, Lê càu nhàu - Tự dưng lại đi sinh sự với người dưng. Hình như từ dạo ở cùng Trần Minh nên sinh ra quá nhạy cảm với người dưng thì phải. Nhưng mà cái anh chàng đó, càng nhìn càng vừa mắt thế nào ấy! Cứ muốn nhìn mãi! Trần Minh nhận ra ánh mắt Tuấn dai dẳng bám theo bóng dáng Nhi Ảnh minh họa Nhi mắng bạn - Háo sắc! Lê chu môi - Rau nào sâu ấy thôi! Vừa lúc đó thì Trần Minh bước tới. Trần Minh nhìn Tuấn rồi lại nhìn Nhi - Hai người quen nhau à? Nhi lắc đầu. Lại quay qua hỏi Tuấn - Hẳn là cậu không quen người ta chứ? Tuấn cười, ánh mắt dịu dàng liếc qua phía Nhi - Chỉ là chưa chịu quen thôi… Nhi bặm môi trợn mắt nhìn Tuấn rồi kéo tay Lê theo mình. Trần Minh nhận ra ánh mắt Tuấn dai dẳng bám theo bóng dáng Nhi. Trong lòng đột nhiên khó chịu. Liền hắng giọng - Cô ta không hợp khẩu vị của cậu. Đừng có đùa cợt! Yên cho con người ta học hành. Tuấn đáp - Em chưa từng đùa cợt với cô ấy! Trần Minh thở dài - Tôi nghe câu đó không dưới mười lần! - Lần này là thật! Trần Minh nhìn Tuấn trong vài giây. Đó chính là cái cảm giác, một gã đang ngồi nhìn chằm chằm vào suất cơm của mình và lạu bạu vì gã nghĩ hôm nay họ mang cho gã một suất thật tệ. Nhưng rồi đột nhiên xuất hiện một gã khác, và gã đó bảo Nếu như anh không ăn thì có thể nhường cho tôi. Tôi thấy suất cơm của anh hấp dẫn vô cùng. Thế là gã đột nhiên giữ khư khư lấy suất cơm của mình nhưng miệng thì luôn nói Nó không ngon anh nên chọn một suất khác đi. Thế rồi cái gã lạ hoắc đó nhất định phải gọi cho được suất cơm giống như của gã. Rồi vừa ngồi ăn, vừa nức nở khen Đây chính là khẩu vị của tôi! Đấy, bây giờ đó chính là cảm giác của Trần Minh. Cái suất cơm kia nhất định không chịu nhường nhưng rút cuộc giữ có được không? Trần Minh nhìn Tuấn với ánh mắt bình thản nhưng giấu phía sau một họng súng. Rồi đột nhiên phát ra câu - Cậu đừng hòng mà ăn được cơm của tôi!
mùi hương đàn ông phần 9